哭兄

清代 韓是升
同懷凡八人,成立僅存五。兩姊皆早亡,寡妹已失侶。 相依賴長兄,敬事如嚴父。雞窗共鐙火,說經析訓詁。 卅載痛鮮民,門戶仗兄主。母氏享大年,逍遙樂園圃。 閒奉潘輿升,戲著萊衣舞。正舉八十觴,奄忽歸黃土。 苴杖行荒阡,攀號裂肺腑。終喪我北征,分手泣南浦。 昨冬返吳閶,離愁訴縷縷。老瘦非昔顏,言笑類先祖。 歡聚月一周,商榷訂宗譜。我行許侄隨,旋撥珠江櫓。 迢迢六千程,並無別離苦。跋涉未寧息,郵書達幕府。 初言病纏綿,尚冀參苓補。繼言藥無靈,撒手成千古。 先期遣侄歸,棺衾不及撫。我罪那可逃,事過悔莽鹵。 終天恨無窮,旁觀尚酸楚。況我骨肉親,如身失一股。 哀雁不成行,秋風淚如雨。
tóng huái fán rén   chéng jǐn cún liǎng jiē zǎo wáng guǎ   mèi shī    
xiāng lài zhǎng xiōng   jìng shì yán chuāng gòng dèng huǒ shuō   jīng xùn    
zài tòng xiān mín   mén zhàng xiōng zhǔ shì xiǎng nián xiāo   yáo yuán    
xián fèng pān 輿 shēng   zhù lái zhèng shí shāng yǎn   guī huáng    
zhàng xíng huāng qiān   pān hào liè fèi zhōng sàng běi zhēng fēn   shǒu nán    
zuó dōng fǎn chāng   chóu lǎo shòu fēi yán yán   xiào lèi xiān    
huān yuè zhōu   shāng què dìng zōng xíng zhí suí xuán   zhū jiāng    
tiáo tiáo liù qiān chéng   bìng bié shè wèi níng yóu   shū    
chū yán bìng chán mián 綿   shàng cān líng yán yào líng   shǒu chéng qiān    
xiān qiǎn zhí guī   guān qīn zuì táo shì   guò huǐ mǎng    
zhōng tiān hèn qióng   páng guān shàng suān chǔ kuàng ròu qīn   shēn shī    
āi yàn chéng háng   qiū fēng lèi