哭午兒

明代 李東陽
今日復何日,忽此涕淚垂。骨肉能幾何,此淚來無時。 兒生不滿晬,遂作終身期。若非天屬緣,誰遣夢我羆。 憶汝初生質,冰華粲瓊枝。箸力不及兄,清澈似過之。 嚴翁撫兩孫,足慰二子思。婆攜母復抱,傳玩爭欣嬉。 吾弟蚤淪沒,後生者難追。分支繼中絕,亦以存孤嫠。 孰謂既死身,不能庇一兒。空齋坐無語,一感百念隨。 豈不達死生,我哀心獨知。登堂慰顏色,已矣不復悲。 餘情或未釋,昨夜夢在茲。
jīn   lèi chuí ròu néng   lèi lái shí    
ér shēng mǎn 滿 zuì   suì zuò zhōng shēn ruò fēi tiān shǔ yuán shuí   qiǎn mèng    
chū shēng zhì   bīng huá càn qióng zhī zhù xiōng qīng   chè shì guò zhī    
yán wēng liǎng sūn   wèi èr zi xié bào chuán   wán zhēng xīn    
zǎo lún   hòu shēng zhě nán zhuī fēn zhī zhōng jué   cún    
shú wèi shēn   néng ér kōng zhāi zuò   gǎn bǎi niàn suí    
shēng   āi xīn zhī dēng táng wèi yán   bēi    
qíng huò wèi shì   zuó mèng zài