哭萬先之

宋代 王十朋
太學時名重,吾鄉德譽崇。才華盍天祿,官職止儒宮。 相國方知愈,諸公競薦雄。天涯忽聞訃,老淚灑西風。
tài xué shí míng zhòng   xiāng chóng cái huá tiān 祿   guān zhí zhǐ gōng
xiàng guó fāng zhī   zhū gōng jìng jiàn xióng tiān wén   lǎo lèi 西 fēng