哭王子立次兒子迨韻三首

宋代 蘇軾
彭城初識子,照眼白而長。 異夢成先兆,(予為密州,子立未嘗相識,忽告同捨生曰:「吾夢為密州婿,何也?」已而果以子由之子妻之。 )清言得未嘗。 豈惟知禮意,遂欲補詩亡。 (子立能詩,而有禮學。 )咄咄真相逼,諸生敢雁行。 非無伯鸞志,獨有子云悲。 恨子非天合,猶能使我思。 兒曹莫淒慟。 老眼欲枯萎。 會哭皆豪傑,誰為感舊詩。 (子立與黃魯直、張文潛、晁無咎、秦少游、陳無己皆友善。 )龍困嘗魚服,羊儇或虎蒙。 匆匆成鬼錄,憒憒到天公。 偶落藩牆上,同游羿彀中。 回看十年事,黃葉卷秋風。
péng chéng chū shí zi   zhào yǎn bái ér zhǎng  
mèng chéng xiān zhào     wèi zhōu   zi wèi cháng xiāng shí   gào tóng shè shēng yuē     mèng wèi zhōu 婿       ér guǒ zi yóu zhī zhī  
  qīng yán wèi cháng  
wéi zhī   suì shī wáng  
  zi néng shī   ér yǒu xué  
  duō duō zhēn xiàng   zhū shēng gǎn yàn háng  
fēi luán zhì   yǒu zi yún bēi  
hèn zi fēi tiān   yóu néng shǐ 使  
ér cáo tòng  
lǎo yǎn wěi  
huì jiē háo jié   shuí wèi gǎn jiù shī  
  zi huáng zhí zhāng wén qián cháo jiù qín shǎo yóu chén jiē yǒu shàn          
  lóng kùn cháng   yáng xuān huò méng  
cōng cōng chéng guǐ   kuì kuì dào tiān gōng  
ǒu luò fān qiáng shàng   tóng yóu 羿 gòu zhōng  
huí kàn shí nián shì   huáng juàn qiū fēng