苦筍

宋代 周紫芝
庾郎鮭菜不滿腹,三歲杯盤入吳俗。江頭四月烏賊來,經日楊梅雨中熟。 是時苦竹方生兒,錦繃時露駢頭玉。杭人嚇飯正要虎,日以千金換盈束。 人莫不食鮮知味,妙理聽君論反覆。舌頭誰識苦中甜,今乃苦口後為福。 蔗中佳境甘似飴,厚味可人終腊毒。江南山多豈無此,苦甚何止秋荼酷。 天公時為餉饞人,雨洗風吹滿山谷。從今不敢料吳儂,但煮蝦蟆當粱肉。
láng guī cài mǎn 滿   sān suì bēi pán jiāng tóu yuè zéi lái jīng   yáng méi zhōng shú    
shì shí zhú fāng shēng ér   jǐn bēng shí pián tóu háng rén xià fàn zhèng yào   qiān jīn huàn yíng shù    
rén shí xiān zhī wèi   miào tīng jūn lùn fǎn shé tou shuí shí zhōng tián jīn   nǎi kǒu hòu wèi    
zhè zhōng jiā jìng gān shì   hòu wèi rén zhōng jiāng nán shān duō   shén zhǐ qiū    
tiān gōng shí wéi xiǎng chán rén   fēng chuī mǎn 滿 shān cóng jīn gǎn liào nóng dàn   zhǔ dāng liáng ròu