苦筍

宋代 洪咨夔
臨軒解褐賜湯沐,一節兩節水蒼玉。 氣嚴慣嘗志士膽,格高厭食太官肉。 此君可人如西湖,荷邊冰簟三更鋪。 心知爽快不宜過,奈此風月人間無。
lín xuān jiě tāng   jié liǎng jié shuǐ cāng  
yán guàn cháng zhì shì dǎn   gāo yàn shí tài guān ròu  
jūn rén 西   biān bīng diàn sān gēng  
xīn zhī shuǎng kuai guò   nài fēng yuè rén jiān