哭士特二首

宋代 劉子翬
自古才難得,斯人又早亡。 青蠅頻去國。白首嘆為郎。 不睹遺書奏,徒懷掛劍傷。 楚魂招不得,南斗夜無光。
cái nán de   rén yòu zǎo wáng  
qīng yíng pín guó bái shǒu tàn wèi láng    
shū zòu   huái guà jiàn shāng  
chǔ hún zhāo   nán dòu guāng