哭侍妾梁氏文姞 其六
失時傷汝極,多日中風深。香好魂難返,情多魄恐沉。
兒痴啼欲抱,姑老哭無音。濕盡其君袂,朝昏淚不禁。
shī
失
shí
時
shāng
傷
rǔ
汝
jí
極
,
duō
多
rì
日
zhòng
中
fēng
風
shēn
深
。
。
xiāng
香
hǎo
好
hún
魂
nán
難
fǎn
返
,
qíng
情
duō
多
pò
魄
kǒng
恐
chén
沉
。
。
ér
兒
chī
痴
tí
啼
yù
欲
bào
抱
,
gū
姑
lǎo
老
kū
哭
wú
無
yīn
音
。
。
shī
濕
jǐn
盡
qí
其
jūn
君
mèi
袂
,
cháo
朝
hūn
昏
lèi
淚
bù
不
jīn
禁
。
。