哭舍弟東山十首 其七

明代 李東陽
義重潘夫子,三年授一經。在生心感激,垂死語丁寧。 孝義聞遺軌,文章見發硎。王生亦嗚咽,哀誄忍能聽。
zhòng pān   sān nián shòu jīng zài shēng xīn gǎn chuí   dīng níng    
xiào wén guǐ   wén zhāng jiàn xíng wáng shēng āi   lěi rěn néng tīng