苦脾泄在告因飲白酒一杯小愈魏倅有詩已而病

宋代 王炎
羸老畏風濕,河魚將奈何。 玉友豈不佳,終難護天和。 數息謾吐納,鏈形空按摩。 自笑來日短,殘漏鳴銅荷。 吏事如衣垢,濯之費挼挲。 養痾諒非宜,山林歸興多。
léi lǎo wèi fēng shī   jiāng nài  
yǒu jiā   zhōng nán tiān  
shù mán   liàn xíng kōng àn  
xiào lái duǎn   cán lòu míng tóng  
shì gòu   zhuó zhī fèi ruó suō  
yǎng liàng fēi   shān lín guī xīng duō