哭潘恭叔宣干

宋代 韓淲
憐我山之澗,高軒昔再過。人生倏長往,天意竟如何。 德學知能紹,儒言信不磨。春風青宿草,宰上想坡陀。
lián shān zhī jiàn   gāo xuān zài guò rén shēng shū cháng wǎng tiān   jìng    
xué zhī néng shào   yán xìn chūn fēng qīng cǎo 宿 zǎi   shàng xiǎng tuó