廓然送僧之邵武頗敘宗族以自激勸次韻

宋代 釋德洪
道人秀傑僧中龍,揮斤八極轉蒼穹。雖然削弱不勝服,童稚亦可揕其胸。 世人徒見例禿髮,安知璞玉混鉛銅。顧君自是無營者,千山何事來匆匆。 山衣一披出松際,蕭然自有清散風。我狂如君不知恥,駑力亦須追高蹤。 作詩頗亦敘宗祖,秀氣傑句爭豪雄。讀之吐舌頸為縮,忠義能爾形於中。 初如迷徑失向背,忽得車首分西東。從來惷直失計置,蝟頭但可衲帔蒙。 飯餘便寢百無事,可以傲視金蓋重。乃今得名齊物志,激快如鳥初出籠。 願君勿復忘此語,他年吾欲觀事功。
dào rén xiù jié sēng zhōng lóng   huī jīn zhuǎn cāng qióng suī rán xuē ruò shèng tóng   zhì zhèn xiōng    
shì rén jiàn 禿   ān zhī hùn qiān tóng jūn shì yíng zhě qiān   shān shì lái cōng cōng    
shān chū sōng   xiāo rán yǒu qīng sàn fēng kuáng jūn zhī chǐ   zhuī gāo zōng    
zuò shī zōng   xiù qi jié zhēng háo xióng zhī shé jǐng wèi suō zhōng   néng ěr xíng zhōng    
chū jìng shī xiàng bèi   chē shǒu fēn 西 dōng cóng lái chǔn zhí shī zhì wèi   tóu dàn pèi méng    
fàn biàn 便 qǐn bǎi shì   ào shì jīn gài zhòng nǎi jīn míng zhì   kuài niǎo chū chū lóng    
yuàn jūn wàng   nián guān shì gōng