括酹江月

宋代 林正大
問陶彭澤,有田園活計,歸來何晚。昨夢皆非今覺是,實迷途其未遠。松菊猶存,壺觴自酌,寄傲南窗畔。閒雲出岫,更看飛鳥投倦。 歸去請息交遊,駕言焉往,獨把琴書玩。孤棹巾車邱壑趣,物與吾生何恨。宇內寓形,帝鄉安所,富貴非吾願。樂夫天命,聊乘化以歸盡。 劉伯倫酒德頌:有大人先生,以天地為一朝,萬期為須臾。日月為扃牖,八荒為庭衢。行無轍跡,居無室廬。幕天席地,縱意所如。止則操■執觚,動則挈榼提壺。維酒是務,焉知其餘。有貴介公子,搢紳處士。聞吾風聲,議其所以。乃奮袂攘衿,怒目切齒。陳說禮法,是非鋒起。先生於是方捧罌承槽,銜杯漱醪。奮髯箕踞,枕麴藉糟。無思無慮,其樂陶陶。兀然而醉,恍然而醒。靜聽不聞雷霆之聲,熟視不睹泰山之形。不覺寒暑之切肌,嗜欲之感情。俯觀萬物,擾擾焉如江漢之浮萍。二豪侍側焉,如蜾裸之與螟蛉。
wèn táo péng   yǒu tián yuán huó   guī lái wǎn zuó mèng jiē fēi jīn jué shì   shí wèi yuǎn sōng yóu cún   shāng zhuó   ào nán chuāng pàn xián yún chū xiù   gèng kàn fēi niǎo tóu juàn
guī qǐng jiāo yóu   jià yán yān wǎng   qín shū wán zhào jīn chē qiū   shēng hèn nèi xíng   xiāng ān suǒ   guì fēi yuàn tiān mìng   liáo chéng huà guī jìn
liú lún jiǔ sòng   yǒu rén xiān sheng   tiān wèi zhāo   wàn wèi yuè wèi jiōng yǒu   huāng wèi tíng xíng zhé   shì tiān   zòng suǒ zhǐ cāo   zhí   dòng qiè wéi jiǔ shì   yān zhī yǒu guì jiè gōng   jìn shēn chǔ shì wén fēng shēng   suǒ nǎi fèn mèi rǎng jīn   qiè chǐ chén shuō   shì fēi fēng xiān sheng shì fāng pěng yīng chéng cáo   xián bēi shù láo fèn rán   zhěn jiè zāo   táo táo rán ér zuì   huǎng rán ér xǐng jìng tīng wén léi tíng zhī shēng   shú shì tài shān zhī xíng jué hán shǔ zhī qiè   shì zhī gǎn qíng guān wàn   rǎo rǎo yān jiāng hàn zhī píng èr háo shì yān   guǒ luǒ zhī míng líng