困驥歌

宋代 章甫
驥稱其德自孔氏,驥稱率馬本楊子。真龍論定古聖賢,萬古凡馬何曾比。 君不見呈材自天,西極擅美。見非一毛,行可千里。 破塵紅,追電紫。秦關冀野得意時,一發萬夫莫能止。 胡為乎伯樂杳然,九方已矣。牝牡驪黃,皮相爾爾。 顧影自慚伏櫪號,蹉跎歲月伊胡底。一年頹廢又一年,可憐困驥今若此。 驥乎驥乎命何如,老大竟墮鹽車裡。驥乎驥乎心莫悲,黃金台築為誰始。 爾骨還售五百金,死後生前總一理。但能死後骨留香,赫赫生前枉如彼。 鵬不飛兮群鳥嗤,鶴不舞兮群雞恥。得時炎附失時涼,世路悠悠本大抵。 縱然要作不平鳴,其奈肝膽向誰是。我今為作困驥歌,歌詩者權作知己。 知己夫物亦有然,是豈區區感恩已。聞歌骯髒嘶一聲,昂昂又欲空群起。
chēng kǒng shì   chēng běn yáng zhēn lóng lùn dìng shèng xián   wàn fán zēng
jūn jiàn chéng cái tiān   西 shàn měi jiàn fēi máo   xíng qiān
chén hóng   zhuī diàn qín guān shí   wàn néng zhǐ
wéi yǎo rán   jiǔ fāng pìn huáng   xiàng ěr ěr
yǐng cán hào   cuō tuó suì yuè nián tuí fèi yòu nián   lián kùn jīn ruò
mìng   lǎo jìng duò yán chē xīn bēi   huáng jīn tái zhù wèi shuí shǐ
ěr hái shòu bǎi jīn   hòu shēng qián zǒng dàn néng hòu liú xiāng   shēng qián wǎng
péng fēi qún niǎo chī   qún chǐ de shí yán shī shí liáng   shì yōu yōu běn
zòng rán yào zuò píng míng   nài gān dǎn xiàng shuí shì jīn wéi zuò kùn   shī zhě quán zuò zhī
zhī yǒu rán   shì gǎn ēn wén āng zāng shēng   áng áng yòu kōng qún