哭盧貞國

唐代 孟郊
一別難與期,存亡易寒燠。下馬入君門,聲悲不成哭。 自能富才藝,當冀深榮祿。皇天負我賢,遺恨至兩目。 平生嘆無子,家家親相囑。
bié nán   cún wáng hán xià jūn mén   shēng bēi chéng
néng cái   dāng shēn róng 祿 huáng tiān xián   hèn zhì liǎng
píng shēng tàn zi   jiā jiā qīn xiāng zhǔ