哭劉詠道

宋代 薛師石
案上韓文與杜詩,小齋閒澹亦相宜。 人憐貧病憂無計,自說文章樂未涯。 禮合古初山友哭,袝從先世夕郎知。 生平直諒嗟往,不哀辭是誄辭。
àn shàng hán wén shī   xiǎo zhāi xián dàn xiāng  
rén lián pín bìng yōu   shuō wén zhāng wèi  
chū shān yǒu   cóng xiān shì láng zhī  
shēng píng zhí liàng jiē wǎng   āi shì lěi