枯柳嘆

清代 恆仁
閒清堂畔柳枝新,昔年長條低拂塵。夭桃穠李各鬥豔,此樹裊裊偏依人。 豈知中路顏色改,根株半死當青春。草堂無色感杜甫,《枯梭》《病柏》同悲辛。 婆娑生意幾略盡,穿穴蟲蟻難完神。一枝旁抽獨娟好,亦有狂絮飛來頻。 人生寧無金城感,過情悲喜傷吾真。且把酒杯酹木本,榮枯過眼安足論。
xián qīng táng pàn liǔ zhī xīn   nián cháng tiáo chén yāo táo nóng dòu yàn   shù niǎo niǎo piān rén
zhī zhōng yán gǎi   gēn zhū bàn dàng qīng chūn cǎo táng gǎn   ,《 suō 》《 bìng bǎi tóng bēi xīn  
suō shēng lüè jìn   chuān 穿 xué chóng nán wán shén zhī páng chōu juān hǎo   yǒu kuáng fēi lái pín
rén shēng níng jīn chéng gǎn   guò qíng bēi shāng zhēn qiě jiǔ bēi lèi běn   róng guò yǎn ān lùn