哭劉四尚書

唐代 權德輿
士友惜賢人,天朝喪守臣。才華推獨步,聲氣幸相親。 理析寰中妙,儒為席上珍。笑言成月旦,風韻挹天真。 丹地膺推擇,青油寄撫循。豈言朝象魏,翻是臥漳濱。 命賜龍泉重,追榮密印陳。撤弦驚物故,庀具見家貧。 牢落風悲笛,汍瀾涕泣巾。只嗟蒿里月,非復柳營春。 黃絹碑文在,青松隧路新。音容無處所,歸作北邙塵。
shì yǒu xián rén   tiān cháo sàng shǒu chén cái huá tuī   shēng xìng xiāng qīn
huán zhōng miào   wèi shàng zhēn xiào yán chéng yuè dàn   fēng yùn tiān zhēn
dān yīng tuī   qīng yóu xún yán cháo xiàng wèi   fān shì zhāng bīn
mìng lóng quán zhòng   zhuī róng yìn chén chè xián jīng   jiàn jiā pín
láo luò fēng bēi   wán lán jīn zhǐ jiē hāo yuè   fēi liǔ yíng chūn
huáng juàn bēi wén zài   qīng sōng suì xīn yīn róng chǔ suǒ   guī zuò běi máng chén