哭李觀

唐代 孟郊
志士不得老,多為直氣傷。阮公終日哭,壽命固難長。 顏子既殂謝,孔門無輝光。文星落奇曜,寶劍摧修鋩。 常作金應石,忽為宮別商。為爾吊琴瑟,斷弦難再張。 偏轂不可轉,只翼不可翔。清塵無吹噓,委地難飛揚。 此義古所重,此風今則亡。自聞喪元賓,一日八九狂。 沉痛此丈夫,驚呼彼穹蒼。我有出俗韻,勞君疾惡腸。 知音既已矣,微言誰能彰。旅葬無高墳,栽松不成行。 哀歌動寒日,贈淚沾晨霜。神理本窅窅,今來更茫茫。 何以盪悲懷,萬事付一觴。
zhì shì lǎo   duō wèi zhí shāng ruǎn gōng zhōng   shòu mìng nán zhǎng
yán zi xiè   kǒng mén huī guāng wén xīng luò yào   bǎo jiàn cuī xiū máng
cháng zuò jīn yīng shí   wèi gōng bié shāng wéi ěr diào qín   duàn xián nán zài zhāng
piān zhuǎn   zhī xiáng qīng chén chuī   wěi nán fēi yáng
suǒ zhòng   fēng jīn wáng wén sàng yuán bīn   jiǔ kuáng
chén tòng zhàng   jīng qióng cāng yǒu chū yùn   láo jūn cháng
zhī yīn   wēi yán shuí néng zhāng zàng gāo fén   zāi sōng chéng háng
āi dòng hán   zèng lèi zhān chén shuāng shén běn yǎo yǎo   jīn lái gèng máng máng
dàng bēi huái   wàn shì shāng