哭李常侍嶧二首
一代風流盡,修文地下深。斯人不重見,將老失知音。
短日行梅嶺,寒山落桂林。長安若個畔,猶想映貂金。
青瑣陪雙入,銅梁阻一辭。風塵逢我地,江漢哭君時。
次第尋書札,呼兒檢贈詩。發揮王子表,不愧史臣詞。
yí
一
dài
代
fēng
風
liú
流
jǐn
盡
,
xiū
修
wén
文
dì
地
xià
下
shēn
深
。
。
sī
斯
rén
人
bù
不
zhòng
重
jiàn
見
,
jiāng
將
lǎo
老
shī
失
zhī
知
yīn
音
。
。
duǎn
短
rì
日
xíng
行
méi
梅
lǐng
嶺
,
hán
寒
shān
山
luò
落
guì
桂
lín
林
。
。
cháng
長
ān
安
ruò
若
gè
個
pàn
畔
,
yóu
猶
xiǎng
想
yìng
映
diāo
貂
jīn
金
。
。
qīng
青
suǒ
瑣
péi
陪
shuāng
雙
rù
入
,
tóng
銅
liáng
梁
zǔ
阻
yī
一
cí
辭
。
。
fēng
風
chén
塵
féng
逢
wǒ
我
dì
地
,
jiāng
江
hàn
漢
kū
哭
jūn
君
shí
時
。
。
cì
次
dì
第
xún
尋
shū
書
zhá
札
,
hū
呼
ér
兒
jiǎn
檢
zèng
贈
shī
詩
。
。
fā
發
huī
揮
wáng
王
zǐ
子
biǎo
表
,
bù
不
kuì
愧
shǐ
史
chén
臣
cí
詞
。
。