哭梁公實十首 其七
長安曾落日,為爾抱瑤琴。一鼓秋雲白,瀟湘寒色深。
斯人遂不見,是物可無音。坐憶龍門曲,潸然淚滿襟。
cháng
長
ān
安
céng
曾
luò
落
rì
日
,
wéi
為
ěr
爾
bào
抱
yáo
瑤
qín
琴
yī
。
gǔ
一
qiū
鼓
yún
秋
bái
雲
xiāo
白
,
xiāng
瀟
hán
湘
sè
寒
shēn
色
深
。
sī
斯
rén
人
suì
遂
bú
不
jiàn
見
,
shì
是
wù
物
kě
可
wú
無
yīn
音
zuò
。
yì
坐
lóng
憶
mén
龍
qū
門
shān
曲
,
rán
潸
lèi
然
mǎn
淚
jīn
滿
襟
。