哭開孫

宋代 陸游
學步漸扶床,乘車已駕羊。 虛稱砌台使,不遇玉函方。 杳杳天難問,茫茫夜正長。 寂寥誰伴汝,蕭寺閉空房。
xué jiàn chuáng   chéng chē jià yáng
chēng tái shǐ 使   hán fāng
yǎo yǎo tiān nán wèn   máng máng zhèng cháng
liáo shuí bàn   xiāo kōng fáng