哭妓徐素

明代 唐寅
清波雙佩寂無蹤,情愛悠悠怨恨重。 殘粉黃生銀撲面,故衣香寄玉關胸。 月明花向燈前落,春盡人從夢裡逢。 再托生來儂未老,好教相見夢姿容。
qīng shuāng pèi zōng   qíng ài yōu yōu yuàn hèn zhòng
cán fěn huáng shēng yín miàn   xiāng guān xiōng
yuè míng huā xiàng dēng qián luò   chūn jìn rén cóng mèng féng
zài tuō shēng lái nóng wèi lǎo   hǎo jiào xiāng jiàn mèng 姿 róng