哭江西處士陳陶

唐代 方干
壽盡天年命不通,釣溪吟月便成翁。雖雲掛劍來墳上, 亦恐藏書在壁中。巢父精靈歸大夜,客兒才調振遺風。 南華至理須齊物,生死即應無異同。
shòu jǐn tiān nián mìng tōng   diào yín yuè biàn 便 chéng wēng suī yún guà jiàn lái fén shàng  
kǒng cáng shū zài zhōng cháo jīng líng guī   ér cái diào 調 zhèn fēng
nán huá zhì   shēng yīng tóng