枯荷

元代 薩都剌
紅雲一夢何茫茫,綠縈瘦骨擎欲僵。愁多有魂吊秋水,故池日夜淒新霜。 鴛鴦相顧魂已泣,白魚起身銀尺立。堂中書客感秋風,一片青衫和淚濕。
hóng yún mèng máng máng   yíng shòu qíng jiāng chóu duō yǒu hún diào qiū shuǐ   chí xīn shuāng
yuān yāng xiāng hún   bái shēn yín chǐ táng zhōng shū gǎn qiū fēng   piàn qīng shān lèi shī