苦寒行

宋代 劉敞
驅馬涉長磧,千里徑無草。天寒日光淡,積雪常杲杲。 勁風裂肌膚,狐貉甚魯縞。況我被甲鎧,寢遲起常早。 崔嵬陟高山,日落尚遠道。人生各有命,豈憚事遐討。 飲冰傷心骨,重研如巨棗。義深自最勵,身賤寧要好。 親戚何可逢,功名未自保。少年慕壯健,我獨貴疏老。
shè zhǎng   qiān jìng cǎo tiān hán guāng dàn   xuě cháng gǎo gǎo
jìng fēng liè   shén gǎo kuàng bèi jiǎ kǎi   qǐn chí cháng zǎo
cuī wéi zhì gāo shān   luò shàng yuǎn dào rén shēng yǒu mìng   dàn shì xiá tǎo
yǐn bīng shāng xīn   zhòng yán zǎo shēn zuì   shēn jiàn níng yāo hǎo
qīn féng   gōng míng wèi bǎo shào nián zhuàng jiàn   guì shū lǎo