苦旱 其一

宋代 韓淲
望雲渴雨驗朝霞,不但田家更國家。兵食固難資寶貨,民飢豈為用泥沙。 一邱一壑自棲遁,百巧百窮誰富奢。水旱是天祈是我,山川靈響本無差。
wàng yún yàn zhāo xiá   dàn tián jiā gèng guó jiā bīng shí nán bǎo huò mín   wèi yòng shā    
qiū dùn   bǎi qiǎo bǎi qióng shuí shē shuǐ hàn shì tiān shì shān   chuān líng xiǎng běn chà