苦寒二首 其一

宋代 張煒
北風吹枯桑,污注如語汝。窗虛夜少寐,展轉莫寧處。 衾裯冷如鐵,凜凜不可禦。家居猶畏寒,何況遠行旅。
běi fēng chuī sāng   zhù chuāng shǎo mèi zhǎn   zhuǎn níng chǔ    
qīn dāo lěng tiě   lǐn lǐn jiā yóu wèi hán   kuàng yuǎn xíng