苦寒二首

宋代 張煒
白雪農家瑞,亦使天下寒。 陋巷無饑民,此瑞古所難。 上方播春仁,發粟賙飢餐。 一飽生歡心,萬戶各獲安。
bái xuě nóng jiā ruì   shǐ 使 tiān xià hán  
lòu xiàng mín   ruì suǒ nán  
shàng fāng chūn rén   zhōu cān  
bǎo shēng huān xīn   wàn huò ān