哭弟後得李仲子能茂損書及古近體六章病甚勉酬一律

明代 王世貞
傷心萬事一身孤,名盡猶堪借子無。任使暗投毋按劍,那能逆旅便酬珠。 將苞日彩終巢閣,欲血霜啼好過都。見說胡郎詩藪就,龍門咫尺在菰蘆。
shāng xīn wàn shì shēn   míng jǐn yóu kān jiè zi rèn shǐ àn 使 tóu àn jiàn   néng biàn chóu 便 zhū    
jiāng bāo cǎi zhōng cháo   xuè shuāng hǎo guò dōu jiàn shuō láng shī sǒu jiù lóng   mén zhǐ chǐ zài