苦調

宋代 蘇舜欽
陰闇必有鬼,高明者惟天。鑒應未始忽,冥理有後先。 奸凶喜欺罔,放意快目前。虎狼嚼生人,自適甘且鮮。 烈士共劍起,忿發如危弦。人理已不勝,神報豈泯然。 驚呼徹上帝,灑血透九泉。捫舌不敢語,咄咄徒自憐。
yīn ān yǒu guǐ   gāo míng zhě wéi tiān jiàn yīng wèi shǐ   míng yǒu hòu xiān
jiān xiōng wǎng   fàng kuài qián láng jué shēng rén   shì gān qiě xiān
liè shì gòng jiàn   fèn 忿 wēi xián rén shèng   shén bào mǐn rán
jīng chè shàng   xuè tòu jiǔ quán mén shé gǎn   duō duō lián