哭陳庾

唐代 周朴
系馬向山立,一杯聊奠君。野煙孤客路,寒草故人墳。 琴韻歸流水,詩情寄白雲。日斜休哭後,松韻不堪聞。
xiàng shān   bēi liáo diàn jūn yān   hán cǎo rén fén
qín yùn guī liú shuǐ   shī qíng bái yún xié xiū hòu   sōng yùn kān wén