哭蔡彥規二首
文章不世用,淪落掩山阿。
命也人無奈,悲哉天謂何。
至交嗟我少,雙淚為君多。
遙想山陽暮,秋風吹薜蘿。
wén
文
zhāng
章
bu
不
shi
世
yòng
用
,
lún
淪
luò
落
yǎn
掩
shān
山
ē
阿
。
mìng
命
yě
也
rén
人
wú
無
nài
奈
,
bēi
悲
zāi
哉
tiān
天
wèi
謂
hé
何
。
zhì
至
jiāo
交
jiē
嗟
wǒ
我
shǎo
少
,
shuāng
雙
lèi
淚
wèi
為
jūn
君
duō
多
。
yáo
遙
xiǎng
想
shān
山
yáng
陽
mù
暮
,
qiū
秋
fēng
風
chuī
吹
bì
薜
luó
蘿
。