狂歌

宋代 陸游
少年雖狂猶有限,遇酒時能傲憂患;即今狂處不待酒,混混長歌老岩澗。 拂衣即與世俗辭,掉頭不受朋友諫。 掛帆直欲截煙海,策馬猶堪度雲棧。 枵然痴腹肯貯愁?天遣作盎盛藜莧。 發垂不櫛性所便,衣垢忘濯心已慣。 眼前故人死欲無,此生行矣風雨散。 羞為塵土伏轅駒,寧作江湖斷行雁。
shào nián suī kuáng yóu yǒu xiàn   jiǔ shí néng ào yōu huàn   jīn kuáng chù dài jiǔ   hùn hùn cháng lǎo yán jiàn
shì   diào tóu shòu péng you jiàn
guà fān zhí jié yān hǎi   yóu kān yún zhàn
xiāo rán chī kěn zhù chóu   tiān qiǎn zuò àng shèng xiàn
chuí zhì xìng suǒ biàn 便   gòu wàng zhuó xīn guàn
yǎn qián rén   shēng xíng fēng sàn
xiū wèi chén yuán   níng zuò jiāng duàn háng yàn