箜篌引

宋代 曹勛
行天莫乘龍,行地莫乘馬。 龍馬各有待,牽連一時假。 至人運獨照,八表周神化。 結交當結心,勢利徒夸咤。 兔絲倚喬松,纏綿不相舍。 秋風飛嚴霜,榮枯何所藉。 富貴人所慕,貧賤人所鄙。 妻嫂薄蘇秦,人事古如此。 遊子歸去來,勞生良可恥。
xíng tiān chéng lóng   xíng chéng  
lóng yǒu dài   qiān lián shí jiǎ  
zhì rén yùn zhào   biǎo zhōu shén huà  
jié jiāo dāng jié xīn   shì kuā zhà  
qiáo sōng   chán mián 綿 xiāng shě  
qiū fēng fēi yán shuāng   róng suǒ  
guì rén suǒ   pín jiàn rén suǒ  
sǎo báo qín   rén shì  
yóu guī lái   láo shēng liáng chǐ