箜篌引

明代 釋函是
北風何淒淒,吹我百衲衣。膏雨何霏霏,澤我西山薇。 披衣可禦寒,採薇聊充飢。顧影成獨立,無儔終怨誰。 登高眺遠空,心與空俱馳。空里有江山,江山多是非。 是非靡所窮,我心歸無期。忽然返蓬廬,還我未登時。 讀書晤古人,將以娛心脾。叔夜不偶俗,東市良堪悲。 夜聞鼓琴聲,形神離不離。鮑公謂屍解,此語至今疑。 子房已辭漢,竟為帝王師。文若似子房,事曹欲何為。 嚴辭折董昭,飲藥甘如飴。各自用其天,身世猶雲霓。 生死不足畏,人心焉能知。
běi fēng   chuī bǎi gāo fēi fēi   西 shān wēi
hán   cǎi wēi liáo chōng yǐng chéng   chóu zhōng yuàn shuí
dēng gāo tiào yuǎn kōng   xīn kōng chí kōng yǒu jiāng shān   jiāng shān duō shì fēi
shì fēi suǒ qióng   xīn guī rán fǎn péng   hái wèi dēng shí
shū rén   jiāng xīn shū ǒu   dōng shì liáng kān bēi
wén qín shēng   xíng shén bào gōng wèi shī jiě   zhì jīn
fáng hàn   jìng wèi wáng shī wén ruò shì fáng   shì cáo wéi
yán zhé dǒng zhāo   yǐn yào gān yòng tiān   shēn shì yóu yún
shēng wèi   rén xīn yān néng zhī