箜篌謠二首寄季長少卿

宋代 陸游
庭樹非不榮,霜霣萬葉枯。 朋友豈我棄,漸遠勢自疏。 中夜起太息,發篋覓舊書,塵昏蠹蝕損,行缺字欲無。 一讀色已變,再讀涕淚濡。 卷書置篋中,寧使飽蠹魚。
tíng shù fēi róng   shuāng yǔn wàn  
péng you   jiàn yuǎn shì shū  
zhōng tài   qiè jiù shū   chén hūn shí sǔn   xíng quē  
biàn   zài lèi  
juǎn shū zhì qiè zhōng   níng shǐ 使 bǎo