孔復君架樓貯書疏池累石花葯環列

宋代 葉適
老夫一編未得妙,頗以書多為世笑。 舊友從余不復疑,樓藏萬卷猶嫌少。 書中之理甚周遍,可惜有眼何時見。 管荀褊陋空礙塞,周孔深微常運轉。 樓東兼水更兼山,四時紅翠交飛翻。 付與兒孫好門戶,光芒應射鬥牛間。
lǎo biān wèi miào   shū duō wèi shì xiào  
jiù yǒu cóng   lóu cáng wàn juàn yóu xián shǎo  
shū zhōng zhī shén zhōu biàn   yǒu yǎn shí jiàn  
guǎn xún biǎn lòu kōng ài sāi   zhōu kǒng shēn wēi cháng yùn zhuàn  
lóu dōng jiān shuǐ gēng jiān shān   shí hóng cuì jiāo fēi fān  
ér sūn hǎo mén   guāng máng yīng shè dòu niú jiān