空城雀二首

宋代 曹勛
去年已生子,今年復生孫。 主人既昏亂,國破家亦焚。 宮館變禾黍,萬人無一存。 朝伏蓬蒿下,暮宿荊莽間。 豈不念儔侶,豈不懷玉山。 儔侶高飛斃繒繳,玉山迢遞多鷹鸇。 又不見咸陽三月火不滅,吳宮萬戶飛灰煙。 春鴻社燕尚燒死,況復黃口乏修翰。 喜無挾彈兒,空城姑所安。
nián shēng   jīn nián shēng sūn
zhǔ rén hūn luàn   guó jiā fén
gōng guǎn biàn shǔ   wàn rén cún
cháo péng hāo xià   宿 jīng mǎng jiān
niàn chóu   huái shān
chóu gāo fēi zēng jiǎo   shān tiáo duō yīng zhān
yòu jiàn xián yáng sān yuè huǒ miè   gōng wàn fēi huī yān
chūn hóng shè yàn shàng shāo   kuàng huáng kǒu xiū hàn
xié dàn ér   kōng chéng suǒ ān