空城雀二首

宋代 曹勛
寂寂空城雀,日暮寒且飢。 鼯鼠啼林端,豺虎夾路垂。 蒿間黃雀語黃口,吞聲切莫圖高棲。 汝不見當年連雲宮館散煙燎,歌台夾室今狐狸。 糟丘成烘壤,藜藿生酒池。 昔人自是不復改,今人始覺前人非。 今人昔人未為遠,更望誰家門戶歸。
kōng chéng què   hán qiě
shǔ lín duān   chái jiā chuí
hāo jiān huáng què huáng kǒu   tūn shēng qiè gāo
jiàn dāng nián lián yún gōng guǎn sàn yān liáo   tái jiā shì jīn li
zāo qiū chéng hōng rǎng   huò shēng jiǔ chí
rén shì gǎi   jīn rén shǐ jué qián rén fēi
jīn rén rén wèi wèi yuǎn   gèng wàng shuí jiā mén guī