客中作

宋代 劉克莊
漂泊何須遠,離鄉即旅人。 吹薪嘗海品,書刺謁田鄰。 家寄寒衣少,山來曉夢頻。 小兒仍病瘧,詩句竟無神。
piāo yuǎn   xiāng rén  
chuī xīn cháng hǎi pǐn   shū tián lín  
jiā hán shǎo   shān lái xiǎo mèng pín  
xiǎo ér réng bìng nüè   shī jìng shén