客中作

唐代 牟融
異鄉歲晚悵離懷,遊子驅馳愧不才。夜夜砧聲催客去, 年年雁影帶寒來。半林殘葉迎霜落,三徑黃花近節開。 幾度無聊倍惆悵,臨風搔首獨興哀。
xiāng suì wǎn chàng huái   yóu chí kuì cái zhēn shēng cuī  
nián nián yàn yǐng dài hán lái bàn lín cán yíng shuāng luò   sān jìng huáng huā jìn jié kāi
liáo bèi chóu chàng   lín fēng sāo shǒu xīng āi