客中寫懷六首 其五 示侄

元代 戴良
老來逃世難,心力豈能及。賴有平生親,得免諸患入。 時當萬里行,所向輒險澀。山多虎豹虞,水有風浪急。 自非吾骨肉,誰能去鄉邑。已遂伯陽遁,尚灑楊朱泣。 何邦為樂土,仍期共棲集。囊中黃金盡,資用將何給。 豈惜終憔悴,在困難獨立。憮然念猶子,詠言著斯什。
lǎo lái táo shì nán   xīn néng lài yǒu píng shēng qīn   miǎn zhū huàn    
shí dāng wàn xíng   suǒ xiàng zhé xiǎn shān duō bào shuǐ   yǒu fēng làng    
fēi ròu   shuí néng xiāng suì yáng dùn shàng   yáng zhū    
bāng wéi   réng gòng náng zhōng huáng jīn jǐn   yòng jiāng gěi    
zhōng qiáo cuì   zài kùn nán rán niàn yóu yǒng   yán zhù shén