客滯

宋代 董嗣杲
粹容成槁木,浮跡類流萍。 天地春明淨,江山晚晦冥。 花芒環野茜,柳桁接檐青。 淹滯知何事,思歸夢短亭。
cuì róng chéng gǎo   lèi liú píng  
tiān chūn míng jìng   jiāng shān wǎn huì míng  
huā máng huán qiàn   liǔ héng jiē yán qīng  
yān zhì zhī shì   guī mèng duǎn tíng