客至

唐代 許渾
得路逢津更俊才,可憐鞍馬照春來。殘花幾日小齋閉, 大笑一聲幽抱開。袖拂碧溪寒繚繞,冠欹紅樹晚徘徊。 相逢少別更堪恨,何必秋風江上台。
de féng jīn gèng jùn cái   lián ān zhào chūn lái cán huā xiǎo zhāi  
xiào shēng yōu bào kāi xiù hán liáo rào   guān hóng shù wǎn pái huái
xiāng féng shǎo bié gèng kān hèn   qiū fēng jiāng shàng tái