可齋

宋代 鄭元祐
大哉宣聖,以詩教我。興觀群怨,皆與曰可。誠篤是學,感發志意。 善善惡惡,庶全美刺。詩人得失,於焉考見。妍媸在已,反省毋眩。 和以處眾,不至於流。設使雷同,其道亦繆。懲創羞惡,中惟一致。 溫柔敦厚,慎勿暴氣。用以事親,孝哉有子。移以為忠,曾不越此。 鳥獸草木,名類匪一。惟篤學問,旁資多識。是我宣聖,以詩設教。 下逮百王,是則是效。嘉子嗜學,尤勤於詩。以可名齋,義實在茲。 六義具存,既殫源委。以詠以歌,性情斯理。
zāi xuān shèng   shī jiào xìng guān qún yuàn   jiē yuē chéng shì xué   gǎn zhì
shàn shàn è   shù quán měi shī rén shī   yān kǎo jiàn yán chī zài   fǎn xǐng xuàn
chù zhòng   zhì liú shè shǐ 使 léi tóng   dào móu chéng chuàng xiū   zhōng wéi zhì
wēn róu dūn hòu   shèn bào yòng shì qīn   xiào zāi yǒu zi wéi zhōng   céng yuè
niǎo shòu cǎo   míng lèi fěi wéi xué wèn   páng duō shí shì xuān shèng   shī shè jiào
xià dǎi bǎi wáng   shì shì xiào jiā zi shì xué   yóu qín shī míng zhāi   shí zài
liù cún   dān yuán wěi yǒng   xìng qíng