客有欲除我東園草者詩以止之

明代 李夢陽
綠匝紅稀可柰春,友車朋馬故應頻。行邊莫便鋤閒草,但入林園仗主人。
hóng nài chūn   yǒu chē péng yīng pín xíng biān biàn chú 便 xián cǎo dàn   lín yuán zhàng zhǔ rén