客夜 其一
芙蓉葉上雨瀟瀟,一盞殘燈照寂寥。久客不堪鄉思苦,誰家兒女又吹簫。
fú
芙
róng
蓉
yè
葉
shàng
上
yǔ
雨
xiāo
瀟
xiāo
瀟
,
yī
一
zhǎn
盞
cán
殘
dēng
燈
zhào
照
jì
寂
liáo
寥
jiǔ
。
kè
久
bù
客
kān
不
xiāng
堪
sī
鄉
kǔ
思
shuí
苦
,
jiā
誰
ér
家
nǚ
兒
yòu
女
chuī
又
xiāo
吹
簫
。