客行

唐代 方干
藕葉綴為衣,東西泣路岐。鄉心日落後,身計酒醒時。 觸目多添感,凝情足所思。羈愁難盡遣,行坐一低眉。
ǒu zhuì wèi   dōng 西 xiāng xīn luò hòu   shēn jiǔ xǐng shí
chù duō tiān gǎn   níng qíng suǒ chóu nán jǐn qiǎn   xíng zuò méi