可惜

宋代 白玉蟾
人間何似神霄府,我今面目蒙塵土。 年來無夢到神霄,一度傷懷淚如雨。 風前無奈倚欄干,雪裡不堪聞杜宇。 此情慾誰有誰知,只有春風知我苦。 竹籬斷兮茆檐頹,桃花落兮猿聲哀。 白雲漠漠去無盡,青鳥杳杳何曾來。 不愁我死故自惜,有此枯骨知誰埋。 芳草連汀雨如織,春煙慘愁晝不開。 可惜可惜復可惜,幽懷欲吐不可得。 神霄有路平如掌,青雲可梯星可摘。 可惜袖中一卷書,可惜手中一枝筆。 南方有人無消息,對花對酒長相憶。
rén jiān shén xiāo   jīn miàn méng chén  
nián lái mèng dào shén xiāo   shāng huái lèi  
fēng qián nài lán gān   xuě kān wén  
qíng shuí yǒu shéi zhī   zhǐ yǒu chūn fēng zhī  
zhú duàn máo yán tuí   táo huā luò yuán shēng āi  
bái yún jìn   qīng niǎo yǎo yǎo zēng lái  
chóu   yǒu zhī shuí mái  
fāng cǎo lián tīng zhī   chūn yān cǎn chóu zhòu kāi  
  yōu huái  
shén xiāo yǒu píng zhǎng   qīng yún xīng zhāi  
xiù zhōng juàn shū   shǒu zhōng zhī  
nán fāng yǒu rén xiāo xi   duì huā duì jiǔ zhǎng xiàng